Bình loạn vớ vẩn của Phạm Chí Dũng về Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trước Hội nghị trung ương 7

Phạm Chí Dũng mới đăng bài “Nước cờ chiến lược Vũ ‘Nhôm’ và Hội nghị trung ương 7” với giọng điệu không phải của một nhà bình luận mà là một kẻ bình loạn, tức bình tán, suy diễn lăng nhăng để quấy rối và làm loạn.

capture

Dũng viết:

“Trước tết nguyên đán 2018 và lồng trong bầu không khi xử đại án Đinh La Thăng – Trịnh Xuân Thanh, những tưởng vụ Vũ “Nhôm” đã có thông tin mới và đã xảy ra bắt bớ những quan chức liên quan đến Vũ ‘Nhôm” ngay trước tết. Nhưng tất cả vẫn lắng bặt”.

“Còn giờ đây, đã rõ là Nguyễn Phú Trọng, và ít nhất một người tham mưu giấu mặt đầy sâu hiểm bên cạnh ông Trọng, đã tính toán một nước cờ vừa chiến thuật vừa mang tính chiến lược để “không cho chúng nó thoát””;

“Các bị can bị khởi tố không phải chỉ cùng một cơ quan mà nhiều hơn hai cơ quan. Nhưng ấn tượng nhất là ngọn roi của ông Trọng đã quất thẳng vào ưng cánh tình báo công an”.
Như vậy giọng điệu của Phạm Chí Dũng đúng như giọng của bọn “thế lực thù địch” cho TBT Nguyễn Phú Trọng đã hành động chỉ vì mưu đồ và tham vọng của cá nhân chứ không phải vì trọng trách trước sự tồn vong của chế độ, vì cuộc sống thanh bình và hạnh phúc của nhân dân.

Xin nhắc lại, Phạm Chí Dũng, theo blogger Beo:

“Dũng tham gia vào một cuộc đấu đá nội bộ bằng cách viết bài cho trang mạng Quan làm báo, một phe tống Dũng vào tù. Cha Dũng chạy vạy các cửa, cứu Dũng ra. Dũng được trả công bằng một cái ghế công chức quèn hiện ngồi chơi xơi nước cuối tháng lĩnh lương tại Viện Nghiên cứu phát triển TPHCM. Rảnh, Dũng trả hận bằng cách… đấu tranh”

***
Còn tôi, những yếu kém, khuyết tật và sai trái của hệ thống công quyền Việt Nam, tôi đã nhận ra rất rõ ngay từ khi mới vào đời. Và như có một sứ mệnh phải viết ra sự thật, hơn ba mươi năm về trước, khi còn rất trẻ, tôi đã viết một loạt truyện ngắn chỉ ra những điều đó, y như là những lời tiên tri về những ngày hôm nay vậy. Những tác phẩm đó đều đã được in báo, đọc trên đài và in sách. Tiếc là Hội Nhà Văn VN hồi đó nhân vật chủ chốt là Nguyên Ngọc trình độ không đủ cao sâu, tâm không đủ sáng, đã dốc sức lăng xê Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh.

Người nhận ra và ưu ái tôi là bậc thầy của Nguyên Ngọc, Chế Lan Viên, tiếc là ông đã già và về hưu, rồi mất hơi sớm! Nếu những tác phẩm của tôi được đánh giá đúng, quảng bá rộng rãi, các nhà chính trị nhận ra vấn đề, thực hiện công cuộc chỉnh đốn ngay từ hồi đó, có phải không để tình trạng ung nhọt bung bể như hôm nay không?

pcd
Giờ nghĩ lại tôi thấy mình hơi liều khi viết những truyện ngắn đó, ở chỗ những chuyện, những nhân vật trong tác phẩm, tôi đã lấy mẫu hình ở ngay cơ quan mình làm việc, một việc tất ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình với một vợ và hai con thơ. Thực tế tôi đã bị khốn đốn thật, nhưng như đã có lần tôi viết, nếu người đời có hại tôi thì ông Trời sẽ lại thương tôi, đúng là ông đã giúp tôi vượt qua được tất cả những khúc quanh của cuộc đời.

Vì hiểu biết như vậy nên tôi đã luôn e ngại trước cái tình trạng như tôi đã viết từ năm 2009:

“Những năm vừa qua, Đất nước chúng ta đã đạt được những thành tựu quý giá: kinh tế tăng trưởng cao; xã hội ổn định. Nhưng nhìn sâu vào bản chất tăng trưởng và sự ổn định đó, chúng ta vẫn thấy rất e ngại khi nhận ra sự phát triển còn nhiều yếu kém cơ bản.

Sự phân hóa giàu nghèo ở ta ngày càng mạnh mà những đại gia giàu lên không phải chủ yếu do tài năng mà do trúng mánh đất đai, lách luật khai thác tài nguyên (như khai thác rừng), kể cả việc kinh doanh quyền lực. Ở những nước tư bản, họ trở thành tư bản do mồ hôi, tâm sức và tài năng, như Ford, Bill Gates,… còn ở ta nhiều con ông cháu cha chỉ cần thế và lực; nhiều quan chức đã thiết lập những vương triều tại cơ quan. Chúng ta thật e ngại khi có thực trạng đất đai và nền kinh tế bị xẻ ra như những miếng bánh bỏ vào túi riêng. Sự định giá tài sản công rẻ mạt để chia nhau cổ phần, nhưng người lao động được rất ít và cũng không ít người lại không tiền mua.

Trong khi đó những đại công ty của nhà nước đầu tư tràn lan, không có sức cạnh tranh, làm ăn kém hiệu quả, thua lỗ, nợ nần, làm thất thoát tiền bạc công. Mặt khác, nền công nghiệp chúng ta còn hoàn toàn phụ thuộc, ta chỉ có đất và người, còn nguyên liệu, máy móc, quy trình sản xuất đều của nước ngoài. Chúng ta giành được chủ quyền đất nước, nhưng bây giờ chủ thực chất trong những khu công nghiệp là người ngoài. Cả nước trở thành xí nghiệp gia công khổng lồ và là bãi thải công nghệ “đề mốt”, môi trường sinh thái càng ngày càng bị hủy hoại. Chúng ta tụt hậu và lệ thuộc ngay trên Tổ quốc mình.

Theo tôi, chỉ có một giải pháp, đó là phải “thay máu” nền giáo dục để đào tạo ra người tài và phải thực thi Pháp luật nghiêm minh, chống tham nhũng, bất công, tạo điều kiện cho người tài làm việc và phát huy tài năng”.

Mới đây tôi cũng viết:

“Đặc điểm nước ta là kinh tế công nhưng người quyết định liên quan đến chi tiền, người trực tiếp tiêu tiền vẫn là những cá nhân. Mà tiền của nhà nước thì ngày càng nhiều; từ nguồn bán tài nguyên khoáng sản, tiền thuế của các doanh nghiệp và người dân đóng, tiền đi mượn ở nước ngoài v.v… Chính chuyện công tư nhập nhằng mà hệ thống thanh tra, giám sát chỉ là hình thức, cũng lại móc ngoặc, nên đã dẫn đến chuyện quan chức sai phạm rất nhiều. Thêm nữa bản tính người Việt lại cảm tính, cả nể, đại khái, du di, dẫn đến chuyện sai phạm trở thành thường tình, chuyện tất nhiên. Người trong cuộc không bao giờ nghĩ có ngày họ bị bắt, người ngoài cuộc cũng nghĩ họ không bao giờ bị bắt”.

Lo lắng nhất ở chỗ tất cả những thực trạng đó không phải do bọn xấu nói bậy là do Đảng này, Đảng kia; do ông này, ông nọ, mà chủ yếu là do trình độ quản trị của xã hội chúng ta. Nó cũng yếu kém như khoa học công nghệ và các lĩnh vực khác của đời sống so với những nước phát triển. Vì vậy, thực lòng tôi luôn lo lắng đặt câu hỏi: “Không biết rồi nước ta sẽ đi về đâu?”
Và thật không ngờ đã có những ngày như hôm nay. Hết “Tập đoàn Đinh La Thăng” đến các ông tướng công an, và nay, các cựu lãnh đạo Đà Nẵng đã lần lượt bị bắt. Và tôi đã viết không chỉ một lần: “Một chuyện xấu mà lại rất mừng ở chỗ đất nước ta giống như một bệnh nhân ung thư, các nhà lãnh đạo đã quyết định giải phẫu kịp thời, ở đúng cái thời điểm mà nếu ca mổ cắt bỏ triệt để khối u, bệnh nhân sẽ khỏi bệnh, còn không thì khối u sẽ di căn, sẽ giết chết người bệnh. Đất nước chúng ta sẽ rơi vào tình trạng như một học giả Mỹ đã viết về Liên Xô: “Đảng Cộng sản Liên Xô đã làm giầu bằng lễ tang của chính mình”, sẽ hỗn loạn”.

Vị bác sĩ đứng đầu ca mổ vĩ đại này không ai khác chính là TBT Nguyễn Phú Trọng. Ông đã hành động không phải như nhà “bình loạn” Phạm Chí Dũng viết mà đúng như câu tôi đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn của “bà xã”:

“-Ông Hùng ơi, tôi coi trên mạng người ta bảo vụ xử ông Đinh La Thăng là do ông Nguyễn Phú Trọng thanh trừng nhau có đúng không?

-Nghĩ tốt thì đúng, nghĩ xấu thì sai. Chữ thanh có nhiều nghĩa trong đó có nghĩa trong sạch, thanh trừng là trừng phạt để làm trong sạch. Vậy thanh trừng để làm trong sạch đội ngũ cán bộ thì tốt quá chứ sao. Cái chính là ông Trọng phải làm vì lợi ích của nhân dân, của đất nước chứ không phải vì lợi ích cá nhân. Ông ấy không có sân trước, sân sau, con cái ông ấy không dựa hơi bố chiếm chức này, chức kia, không dựa hơi bố kinh doanh quyền lực thành đại gia này, đại gia nọ. Vậy ông ấy có lợi ích gì?

Trên mạng cũng có nhiều tin bôi bẩn ông ấy. Nếu ông ấy đúng là không có những chuyện xấu xa bí mật thì ông ấy không phải là người thường đâu, ông Trời đã giao sứ mệnh cho ông ấy cứu đất nước đấy. Người ta cứ xẻ đất nước thành từng miếng cho vào túi riêng thì rồi sẽ đến ngày loạn! Người ta bảo ông ấy tham quyền cố vị, nếu tham như ông ấy mà đất nước ổn định, tiến lên thì dân cái nước mình nên mong ông ấy tham thật nhiều hơn nữa!”

Kim Ngọc 

Bình luận trên facebook

Bình luận trên VNTB

..

Bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tin được quan tâm

    THỐNG KÊ TRUY CẬP

    Flag Counter